Góc suy ngẫm
Linh mục Viễn và mái ấm cho cha mẹ già bị bỏ rơi
Mấy năm trở lại đây, cái xóm nhỏ heo hút có tên là Đoài rộn rã hẳn lên. Không khí đổi khác ấy vốn không có gì xa lạ đối với người dân “xóm đảo” này, bởi từ mấy năm nay ngôi nhà Mái Ấm của linh mục Ngô Văn Viễn luôn đầy ắp tiếng cười của những cụ già không nơi nương tựa được quy tụ về đây hợp thành một đại gia đình.

Linh mục Ngô Văn Viễn và những người già lang thang cơ nhỡ. Ảnh: Trần Thế Hòa

Mấy năm trở lại đây, cái xóm nhỏ heo hút có tên là Đoài rộn rã hẳn lên. Không khí đổi khác ấy vốn không có gì xa lạ đối với người dân “xóm đảo” này, bởi từ mấy năm nay ngôi nhà Mái Ấm của linh mục Ngô Văn Viễn luôn đầy ắp tiếng cười của những cụ già không nơi nương tựa được quy tụ về đây hợp thành một đại gia đình.

Cách thị trấn Xuân Trường (Nam Định) khoảng 15km, theo con đường mòn hướng đông, vòng vo qua vài ngõ xóm nhỏ của xã Thọ Nghiệp. Chúng tôi đến ngôi nhà Mái Ấm của linh mục Ngô Văn Viễn. Từ lâu, nơi đây đã trở thành mái nhà chung cho hơn 20 cụ già với đủ mọi hoàn cảnh, số phận… sống hạnh phúc, vui vẻ.

Ngôi nhà Mái Ấm trở thành một trung tâm từ thiện nuôi dưỡng các cụ già không nơi nương tựa từ năm 2003. Ngôi nhà hai tầng màu trắng nằm lọt thỏm trong khuôn viên rộng chưa tới 2.000m2 mà người dân xung quanh vẫn gọi là “xóm đảo”. Nhớ hồi bắt tay xây dựng trung tâm, được sự giúp đỡ của chính quyền địa phương tỉnh Nam Định cùng đông đảo người dân trong xã, linh mục Viễn thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh và sự can đảm để bắt đầu cho cuộc hành trình tìm gặp và phụng dưỡng những “ngọn đèn trước gió” đang lang thang khắp nơi.

Những số phận buồn

Trong hơn 20 cụ trong ngôi nhà Mái Ấm, không ít người bị con cái “quên” phụng dưỡng trong những năm tháng cuối đời.

Cụ Lê Thị Chè, 97 tuổi thều thào kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời mình trong nỗi đắng cay, tủi nhục. Lấy chồng năm 16 tuổi, từ Thái Bình theo chồng lên Hà Nội lập nghiệp. Cụ Chè sinh được tất thảy 12 người con, chín trai ba gái. Những năm tháng chiến tranh loạn lạc, khó khăn lắm hai vợ chồng mới nuôi được các con khôn lớn trưởng thành. Vậy mà, cha mẹ đã già thì các con cụ đùn đẩy nhau nghĩa vụ phụng dưỡng mẹ cha. Quá uất ức về sự bất hiếu của con cái, hai vợ chồng già bàn nhau quyên sinh để thoát khỏi cái cảnh trớ trêu và sự khinh bỉ của đám cháu con bất hiếu. Tưởng hai vợ chồng già được cùng nhau xuống dưới suối vàng, nhưng thuốc ngủ không đủ mạnh nên cụ bà ngắc ngoải sống tiếp quãng đời cực khổ. “Đận ấy là vào những năm 1998, sau đó rồi tôi bỏ đi ăn xin ở các ngõ ngách của Hà Nội, năm vừa rồi linh mục Viễn đón tôi về đây sống cùng các cụ trong trung tâm”, cụ Chè nhớ lại trong xót xa.

 

Gần sáu năm kể từ khi trung tâm đi vào hoạt động, linh mục Viễn đã phải chứng kiến hàng chục cụ già như cha như mẹ mình ra đi. Nhiều cụ trong hơi thở tàn, cầm đôi bàn tay của người linh mục mà ứa nước mắt thầm nói lời cảm ơn một con người xa lạ đã cưu mang, cho cơm ăn nước uống phụng dưỡng mình còn hơn con đẻ.

Không giống như cụ Chè, cụ Trần Thị Tú chỉ sinh được một người con trai. Chồng mất sớm, một mình cụ sớm hôm làm thuê làm mướn nuôi con học hành thành đạt. Rồi một tay cụ lo cưới hỏi cho con, những mong được một ngày bồng bế cháu nội. Ai ngờ rằng khi mỗi tấc đất là một tấc vàng thì cũng là lúc con trai cụ trở mặt đuổi cụ ra khỏi nhà để độc chiếm của cải. Sống giữa Sài Gòn hoa lệ mà cụ Tú chỉ biết ngẩng mặt kêu trời, than cho số phận mình bạc bẽo. Sáu năm lang thang xin từng bát cơm ăn qua ngày để đến nay, khi bước sang tuổi 78, duyên phận đã dẫn cụ đến với nhà Mái Ấm như một sự ủi an cuối đời.

Vui sống tuổi xế chiều

Hơn 20 cụ ở khắp mọi miền quê khác nhau quy tụ về trung tâm như một sự run rủi của số phận. Được sống trong môi trường tập thể, không phải ngày ngày, nắng cũng như mưa lần dò xin từng bát cơm thừa canh cặn như trước đây, đối với các cụ là một hạnh phúc. Hiểu rõ sự thiệt thòi, mất mát của bản thân mỗi cụ trong trung tâm nên linh mục Viễn ngày ngày đến bên mỗi cụ để động viên, khuyên bảo, đồng thời thường xuyên tổ chức cho các đoàn viên, thanh niên đến thăm hỏi để các cụ bớt đi mặc cảm hay sự buồn tủi bản thân. Linh mục Viễn bày tỏ: “Phụng dưỡng các cụ không những phải chăm lo về mặt vật chất mà còn phải chú ý đến mặt tinh thần, tình cảm… các cụ có sống vui, sống khoẻ thì tôi mới có thể yên tâm”.

Gần sáu năm kể từ khi trung tâm đi vào hoạt động, linh mục Viễn đã phải chứng kiến hàng chục cụ già như cha như mẹ mình ra đi. Nhiều cụ trong hơi thở tàn, cầm đôi bàn tay của người linh mục mà ứa nước mắt thầm nói lời cảm ơn một con người xa lạ đã cưu mang, cho cơm ăn nước uống phụng dưỡng mình còn hơn con đẻ. Ông Đỗ Văn Từ – một người dân gần trung tâm cho biết: “Linh mục Viễn là người rất có tâm, ông phụng dưỡng các cụ già khi còn sống, khi các cụ qua đời, ông tổ chức lễ tang và chôn cất rất cẩn thận”.

Trần Thế Hoà

SGTT

Tin đã đưa:


TRÂN TRỌNG CẢM ƠN CÁC ĐƠN VỊ
ĐÃ TÀI TRỢ CHO
ĐẠI HỘI QUỸ DOANH NHÂN VÌ CỘNG ĐỒNG
NHIỆM KỲ II (2016-2021)


TÀI TRỢ KIM CƯƠNG


 

TÀI TRỢ VÀNG


TÀI TRỢ BẠC


ĐỒNG TÀI TRỢ






QUỸ DOANH NHÂN VÌ CỘNG ĐỒNG

Lầu 5, 22 Võ Văn Kiệt, P. Nguyễn Thái Bình, Q. 1 - ĐT: (028) 3915 2477

E-mail: quydoanhnhanvicongdong2010@gmail.com

Trang chủ || Những tấm lòng cao cả || Video || Thư viện ảnh || Sơ đồ website || Liên hệ